Monthly Archives:

October 2020

Thế giới họ đang sống

QUEN HƠI

October 24, 2020

Nhiều khi muốn xin Cô An Ho cho đi dạy mầm non 1 ngày, để nắm bắt tình hình tâm tư tình cảm của các bạn nhỏ.
Nhiều khi muốn mượn các bà mẹ yêu dấu thân thương 1 tuần lễ, mượn mấy đứa nhỏ về chăm coi thực – hư chuyện xì – trét nó ra làm sao?
Tui là tui không có yêu con nít.
Tui chỉ buồn vô hạn độ, mất ngủ hết 1 đêm, tại vì bạn Bun 6 tháng đang ngồi chơi 1 mình với Bác Linh (Mẹ mắc đi chăm sóc da, Ba mắc đi lấy nước cho anh hai uống), tự nhiên đang chơi vui cười hắc hắc ngon lành, cái sực lại, nhận ra “Ủa cái bà đeo khẩu trang là ai vậy?”, cái khóc cái rầm. Bác Linh về buồn lục lại mấy cái clip hồi Bun mới 5 tuần, Bác Linh dỗ Bun nín cái rẹt, giờ Bun lớn rồi, Bun biết lạ, nên Bác Linh không dỗ Bun được.
Bởi người ta mới có khái niệm #quen_hơi.
Bà bác sỹ dù có gặp nhiều đi chăng nữa, thì cũng tháng, 2 tháng, nhiều hơn thì tuần, 2 tuần mới gặp 1 lần, bảo làm sao con yêu, con nhớ, con ưng.
Ba Mẹ cũng vậy.
Nếu thời gian bạn giành cho con ít ỏi quá, cỡ bằng bà bác sỹ trở xuống, thì thôi, đừng cầu mong chuyện con sẽ yêu bạn hơn yêu bà bác sỹ nha.
Mà tui thiệt tình không có yêu con nít.
Làm gì có ai đi yêu kẻ làm cho mình buồn.
Phải hơm?
#bsphuonglinh

SHARE

BẠN CÓ BIẾT ÔNG SIGMUND FREUD KHÔNG?

October 18, 2020

Định là viết bài về “PHÒNG BỆNH CHO TRẺ MÙA MƯA”, xong nhớ ra có cái hẹn nói chuyện với các Mẹ trong nhóm rồi, nên thôi để dành nói cho lẹ ☺️
Chuyển sang đặt câu hỏi “BẠN CÓ BIẾT ÔNG SIGMUND FREUD KHÔNG? (nhớ trả lời, để tìm người tri kỉ nha)
Chuyện là hôm qua trời mưa chật vật, nhưng vẫn có được buổi cafe thịnh soạn với người Chị Cadao, đi cafe mà còn được tặng sách nữa, lúc nào gặp Chị cũng “lời to”. Và tất nhiên quyển sách Chị tặng là nguồn cơn của bài viết này.
Từ hồi còn học chuyên Văn Năng Khiếu, mình đã có một cảm tình không dễ dàng nguội lạnh với ông Freud. Ở vị trí một người #học_văn_chương,
Freud ám ảnh mình ở khái niệm #mặc_cảm_Oedipus (the Oedipus complex), rút ra từ một vở kịch cổ điển của Hy Lạp, trong đó vua Oedipus đã #vô_tư g.i.ế.t bố mình và cưới mẹ mình. Lúc 16 tuổi, được nghe giảng câu chuyện nọ thì khoái chí vô biên, khoái chí vì “nghịch lý” nhưng lại “không nghịch lý”. Ông Freud đã bị phỉ báng khi đưa ra khái niệm nọ về dục tính trong phát triển tâm lý của con trẻ. Tuy vậy, nếu chỉ nhìn hạn hẹp thì đã quá coi rẻ triết lý thâm sâu của người trí thức rồi. Chẳng phải “người tình đầu tiên của con gái là cha mình” hay sao? rồi chẳng phải một bộ phận “con trai sẽ bám váy mẹ” đó à? Rồi lúc chưa phân định giới tính, chẳng phải ti mẹ là sướng nhất trần gian ư?
Ở vị trí một #bác_sỹ,
Tôi lại càng mê Freud.
Năm 1886, ông Freud để có thể làm đám cưới với vị hôn thê của mình, ông đã #miễn_cưỡng làm việc như một bác sỹ ở bệnh viện thành phố Wien, chữa trị “các bệnh thần kinh”.
Và dù là “miễn cưỡng”, ông đã không ngừng đi sâu khám phá bản tính của loài người, đã tìm ra những giải pháp chữa trị, đáng nâng tầm thành #triết_luận chứ không phải là một #phác_đồ_điều_trị thông thường. Bạn đã bao giờ nghe nói đến #Phân_tâm_trị_liệu? Freud đấy, là Freud đấy!
Thật ra bản thân tôi cũng đã cảm nghiệm được trong quá trình hành nghề của mình, phương pháp “chuyện trò chữa trị” (Talking cure) là một phương pháp hiệu quả tối cao (đối với tôi).
Bởi lẽ tôi hông phải bác sỹ chữa bệnh cao siêu nha quý vị,
quý vị có mắc bệnh hiếm, trầm kha, khó nhằn, thì hãy đi thẳng tới các bệnh viện tuyến đầu.
Tôi chỉ là người sẽ đồng hành cùng quý vị trong hành trình cùng con khôn lớn, làm sao giảm bớt những nhọc nhằn, làm sao con sẽ yêu bạn, bạn sẽ yêu con vô điều kiện, làm sao để những đau đớn không giày vò đầu giấc ngủ, làm sao để khoa học cũng thật nhân văn.
Tình yêu thương đối với tôi đặt lên hàng đầu.
Bạn có thời gian nghe tôi nói, bạn có thời gian dành cho con, hãy cứ ở lại với tôi.
Để một đứa trẻ phát triển toàn diện, bạn cần hiểu (một phần) của con, và tìm cách để con hiểu (một phần) của bạn nữa.
Và tham gia nhẹ trong câu chuyện sách giáo khoa đình đám,
muốn viết sách dạy con, trước tiên phải hiểu con.muốn viết sách dạy con người ta, trước tiên phải hiểu con mình.
tôi chưa có con, nên may quá, tôi chưa dám góp lời cho việc viết sách dạy con người ta.
Nhưng xui nỗi, tôi có hơn ngàn #đứa_con_không_cùng_dòng_máu, nên tôi trộm bất bình nhẹ, hay tôi mở “homeschooling” cho các con tôi 🤣
#bsphuonglinh
P/S: à quên là tôi có cái bằng dịch thuật để phủi bụi, nên dự là bảo vệ luận văn xong sẽ kiếm sách hay dịch cho anh/chị/em đọc chơi, sách của Freud nha ❤️

Thế giới họ đang sống

TỐI NAY LẠI MƯA

October 16, 2020

Tối nay lại mưa miệt mài
Người chị Cadao của mình mới có bài viết hay thiệt hay về GIÀU VÀ NGHÈO,
thế là đêm mưa, đang nhấp nháp 1 ly Dead Star (Nước cam ép mà có cái tên kêu ghê không), mình lại ngẫm ngợi tí về đồng tiền.
Sau khi ngẫm ngợi, mình lại không biết viết gì xuống.
Mình chỉ đang tự hỏi một quả tâm sáng ngời liệu được nuôi sống bằng lý tưởng, ý chí, nghị lực, năng lực, … hay được nuôi sống bằng đồng tiền.
Và thế là mình bí bách.
Hôm nay mình đã đặt dấu chấm câu cho luận văn của mình, 86 trang tính luôn tài liệu tham khảo và phụ lục.
Hôm nay mình vẫn chưa thấy “đã thèm” cho những điều mình muốn viết xuống và muốn được công nhận.
Mình còn hơn 40 năm cuộc đời để sống cho “đã thèm”. Vì vậy, mình chỉ bí bách hết hôm nay thôi.
Heng !?!
#tuổi_thanh_xuân_của_tôi#filmphoto#myGander

SHARE

VIẾT CHO NHỮNG BÀ MẸ CÓ CON ỐM NHÔM ỐM NHÁCH

October 13, 2020

VIẾT CHO NHỮNG BÀ MẸ CÓ CON #ỐM_NHOM_ỐM_NHÁCH
[Bài viết không nhằm hốt gạch đá, nên ai có ý kiến trái chiều giữ trong mình được thì giữ nha … bà bác sỹ tánh kỳ 😌🤫]
Nhiều khi mình thấy mấy bài viết kiểu “con ốm không sao đâu”, “đứa nào tròn là béo phì hết cả đấy”, “người ta nói gì không quan trọng, con mình khoẻ được rồi”… cũng có chút gọi là #an_ủi tấc lòng khốn khổ của người làm mẹ … nhưng chắc là được khoảng 24 tiếng …
Con người chúng ta ấy mà,
một khi thất vọng, cũng giống như đi trong mưa, cảm giác rất #tầm_tã
bỗng vớ được đâu đó lời động viên, giống như được tặng chiếc áo mưa ngày giông bão, lên tinh thần liền … song, cũng đã ướt rồi, bên trong đã ướt đầm đìa…
Trước đây, tôi từng viết một bài về chuyện bà mẹ sướng nhất khi bác sỹ bảo #không_sao_đâu, con #bình_thường mà.
Nhưng thường, bên trong tấc lòng của người làm cha làm mẹ ấy, luôn dấy lên một nỗi hoài nghi không ngừng nghỉ, luôn cảm thấy thống khổ vì rõ ràng con mình không chịu bú, rõ ràng thấy hôm nay con trơ xương, rõ ràng thấy thịt da lỏng bỏng, gầy gò hơn nhiều cơ mà….
Tôi biết nhiều bà mẹ,
những người nhìn con mình gầy mòn, mà rơi nước mắt hằng đêm, họ chỉ cầu sao sáng mai thức dậy, con mình sẽ ăn một bữa ngon thật ngon,
sẽ uống sữa cái ực,
rồi ị một bãi đẹp ơi là đẹp.
Bác sĩ nào giúp con họ lên kí, sẽ là người #tuyệt_đỉnh_công_phu, sẽ mang ơn này suốt kiếp…
Kỳ vọng vốn chẳng có gì sai,tất nhiên là một #người_khách_quan, tôi không thể hùa với các mẹ được, đứa nhỏ #không_suy_dinh_dưỡng thì làm sao nói con gầy ốm được, mà nếu con ốm thật, thì phải nói là #ốm thôi,
Tôi không biết người khác thì sao (tại tôi chưa có con để mang đi khám bác sĩ khác ☺️), nhưng tôi được sư phụ tôi dạy rằng,
cần phải quan tâm tới mọi điều,
tôi quan tâm chuyện con ăn giờ nào, ị giờ nào, ăn gì, bao nhiêu, ngon không, thích không, vui không,
kỳ vọng của tôi là bà mẹ có đủ thời gian và tình yêu để hiểu con của mình,
bà ấy có thể buồn,
có thể than thở chuyện con gầy ốm,
có thể khóc ròng vì mãi con không lên kí,
bà ấy có mọi quyền thể hiện sự thấu hiểu đứa con của mình,
“HÃY LẮNG NGHE CÁC BÀ MẸ, CÁC BÀ ẤY LUÔN CÓ LÝ.”
tôi sẽ giành thời gian của mình cho mẹ nào có thời gian tìm hiểu con mình và cùng con mình khôn lớn, chúng ta sẽ cùng tìm cách để thay đổi, không phải chỉ là chuyện ký lô, mà còn chuyện hạnh phúc gia đình, hạnh phúc của những bữa ăn, của mẹ, của ba, của con, của bà nội, bà ngoại.
Tôi thích đưa giải pháp cho mọi vấn đề, hơn là bảo “không sao đâu”,
vì vậy có nhiều bà mẹ nửa đêm còn nhắn “Bác Linh ơi tức quá” “Bác Linh ơi buồn quá” “Bác Linh ơi em sắp phát khùng rồi”…
Những cảm xúc rất con người ấy, không cần quá kềm chế đâu các mẹ ạ, con mình mình hiểu mình biết, mình lo mình cứ bộc lộ cái lo đi, và có cách tính hết nhen.
Túm cái áo mưa lại là, lo hãy nói ra.
buồn hãy kể khổ,
mệt cứ khóc ròng,
xong xuôi thì tin vào con mình, ra sức tìm hiểu con mình, có khi vấn đề hông phải ở chỗ mập hay ốm đâu, mà là ở cá tánh đó.
Đừng bao giờ nhấn chìm mình vào những điều lấp liếm hay nguỵ biện, ông bà nội ông bà ngoại sẽ không bỏ qua đâu, bà hàng xóm cũng không bỏ qua, bản thân ta càng không bỏ qua,
hãy cứ dũng cảm nhìn nhận, nếu nó đúng là sự thật, chúng ta sẽ tìm cách giải quyết.
Hãy cứ buồn và dũng cảm các mẹ nhé!
Tặng chiếc hình áo mưa dạ quang đầy quyết liệt.
Suy dinh dưỡng là phải chữa.Béo phì là phải chữa.
Cân đối và khoẻ mạnh mới là tiêu chuẩn vàng.
#bsphuonglinh

SHARE

ÔNG TRỜI CÓ VẺ HỜN GIẬN HƠI CĂNG

October 12, 2020

Covid chưa qua, gió giông đã tới.
Sống ở đất Sài Gòn, sự thật là chưa biết mùi bão lũ nó ra thế nào.
Song một hôm, bà mẹ miền Trung gọi điện báo tin, “con em hết tã luôn Bác Linh ơi, gió tốc mưa tuôn, con em bệnh, mà không nhúc nhích đi đâu được, chỉ có ôm con tránh gió, trên chiếc ghế cộc chân cao…”
Chắc phải ở trong #cái_thế_ngất_ngưởng đó, ôm con giữa bao la là nước, mới cảm khái hết nỗi cùng cực của tủi hờn.
Đêm này, tôi lại ở trong bệnh viện.
Đêm này, mưa và một chút lạnh ở Sài Gòn,
nhiều đứa trẻ ra đời,
nhiều đứa trẻ chưa kịp ra đời,
nhiều đứa trẻ ốm đau sốt giật đùng, mẹ vội vã bế con đi trong cơn mưa gió,
tôi trộm đứng giữa gió mưa và thấy ông trời có vẻ hờn giận hơi căng, hơi lâu…
Nhiều lời tiên tri bảo rằng, sẽ đến ngày gà vịt c.h.ế.t hết, lợn trâu lăn đùng lềnh bềnh ngoài ruộng, … ừ thì xung quanh là nước êyyyyy …
loài người sẽ diệt vong,tuy vậy,
ngày mưa gió đưa một bạn nhỏ trên một chặng đường tầm 15 cây số,
nhỏ xíu trong 2 lòng bàn tay người lớn,đang gắng giật giành sự sống,
tôi thấy bạn nhoẻn miệng cười giữa tất cả đớn đau,
tôi thấy bạn chớp chớp mắt,
và tôi biết,
dẫu ông trời có hờn giận hơi lâu,
dẫu loài người đến lúc sẽ diệt vong,
nhưng CHƯA PHẢI LÀ BÂY GIỜ,
mưa gió, không có tã, con vẫn sống, vì có mẹ đây rồi,
giông bão, xe cấp cứu vẫn băng băng, con vẫn sống, vì có các bác sĩ đây rồi,
chỉ cần con người còn có nhau,
ông trời có hờn giận mấy,
chữ #thắng_thiên hẵng còn.
Photo: chiếc hình nhặt được trên mạng xã hội, không rõ chủ nhân, ai biết chủ nhân, tag nhẹ cho mình xin phép nghen.
#bsphuonglinh

MEMORIES

Một chiếc buổi sáng rất xinh

October 11, 2020

Một chiếc buổi sáng rất xinh ^^
Góc này là góc mình thích nhất trong khoa,
có cửa sổ nhìn xuống con đường y khoa mà mình đã đi mòn bao nhiêu đôi dép hơn chục năm qua,
có chiếc cân nhỏ nhỏ để sau khi hồi sức bé thì đặt lên “xổ số”sau mỗi cuộc sinh, mọi người dù mệt cỡ nào cũng vọng về chiếc cân nọ, để mong ngóng xem các con được mấy cân, cưng hết sức!
Hồi xưa các Thầy Cô hay khoe là ẵm mấy cục cưng riết rồi chỉ cần ước lượng, cũng biết các con mấy ký,
đâu có tin 😆
giờ hơi hơi tin rồi nè,
đón các con từ bụng mẹ, từ bàn tay chuyền tay của Bác sĩ Sản, người thứ hai chạm vào các con là Bác sĩ Sơ sinh,
một trong nhiều điều thi vị của nghề này là đoán trúng phóc số kí lô cân nặng của đứa trẻ trên tay của mình.
Có bạn bé xíu, nhưng cũng có bạn to đùng, số nào xổ cũng ra mọi người ạ,
Các bé cưng của mình lúc sinh mấy kí đó các Mẹ ơi? 500 gram hay 4 kí rưỡi ???
P/S cho những ai chưa biết nha:
Bác không có đỡ sinh nha các Mẹ ơi,
Bác sĩ Sơ sinh đón em bé, rồi thăm khám cho con ngay lập tức, hồi sức ngay khi cần thiết, phát hiện kịp thời những vấn đề cần kịp thời, và mời các con về với Bác nếu cần, thay vì về với Mẹ. 🤫😁🤫. Các Cô hộ sinh hay hỏi Bác sau mỗi cuộc sinh là “Bác có cho con đi nhà trẻ hông?”, nói hông một phát là vui vẻ cả làng heng!
#bsphuonglinh

LIFESTYLE Thế giới tôi đang sống

Một chút tôi

October 7, 2020

một chút tôi
trong cuộc đời nhỏ
đi loanh quanh
rồi mệt
rồi thở than
một chút bụi
trong cuộc trần ai bé xíu
khấp khởi phủ mờ
rồi hoen ố
rồi nhạt phai
sớm mai
thức dậy soi gương
lau tâm
tráng rửa ký ức
nghe bài ca cuộc sống hùng cường mãi ngọ nguậy lỗ tai trong
hoá racòn sống.
#mùa_thu_2020

MEMORIES

QUAY TRỞ LẠI NẾP CŨ

October 7, 2020

Nghe đồn nước nhà đã gần như quay trở lại như ngày trước dịch.
chỉ có những chuyến du lịch ở xứ khác vẫn còn treo đâu đó, giữa những giấc mơ.
Hôm nay có nhiều người thương yêu đi thi sau đại học giữa cơn mưa tầm tã.
Thi về, kẻ khóc người cười.
nhưng nhìn chung là rệu rã, chuẩn bị cho ngày mai đi thi tiếp.
Đứa em gái nhỏ nhắn nhẹ “hôm nay thi xong tự nhiên em thấy buồn chị ơi!”
Nỗi buồn nó lúc nào cũng vô duyên vô cớ như vậy.
Dẫu làm bài có tốt mấy, cũng sẽ thấy buồn, thấy một khoảng rỗng tuếch ở lồng ngực và trong khối óc.
Quý vị có biết, để học cách chữa bệnh cho quý vị, những con người này đã phải vất vả học hành tới mức không tưởng. Muốn nâng cao trình độ, muốn đóng tiền đi học, phải vượt qua những kỳ thi “máu đổ”.
Muốn không làm sai, muốn sống một cuộc đời chính trực và cứu giúp con người, họ đánh đổi nhiều lắm, thanh xuân, sức khoẻ, và tế bào thần kinh.
Có người sẽ bảo “đây là sự lựa chọn của mấy người, chọn rồi thì đừng than thở.”
Nhưng sự thật là, hông phải than thở, mà chỉ là muốn nói chúng tôi đã cố gắng nhiều dường nào để trở thành
#ông_thầy_bà_thầy.
Có (nhiều) bạn trẻ nọ nghe lời mạng xã hội hay bà hàng xóm hơn cả bác sĩ, lắm lúc gây chạnh lòng ghê nơi.
Dịch tan từ từ,
mọi người lại ồ ạt sống,
mình thì quay lại nếp đàn cũ cũ.
mình thì không có thứ gì quá giỏi,
nhưng mỗi thứ đều biết một chút,
gọi là nhâm nhi những lúc chạnh lòng.
Em ơi, buồn làm chi!
Chiều nay có mưa rơi,
cuộc đời ngoài những trận thắng thua,
còn có gió, mây, và không khí lạnh ập vào màng nhĩ,
cứ khóc một trận đã đời,
rồi quay trở về nếp cũ,
nếp của một trái tim trong – sạch – trong.
#filmphoto

SHARE

CON TRẺ CẦN NÂNG NIU ĐỂ LỚN LÊN

October 5, 2020

Hôm nay trời mưa, tôi lại ngồi tô tô vẽ vẽ cho luận văn của mình.
Chiếc ảnh này là 1 trong số những ảnh minh họa tôi dùng cho phần trình chiếu.
Các bạn nhỏ sinh non trong #đàn_con của tôi không quá nhiều, nhưng vừa đủ để tôi cảm khái nỗi vất vả của người nuôi dưỡng các con, và những kỳ vọng cứ thoáng chốc tưởng thành công, rồi vụn vỡ, rồi lại thành công.
Tôi cứ mãi chờ đến ngày #xuống_núi, để có cuộc hẹn từ trước Covid với Mẹ của James. Mỗi lần Mẹ James gửi cho tôi hình ảnh con yêu mỗi đoạn lớn lên, tôi lại thấy đó là một điều kỳ diệu. Nỗ lực của gia đình James đã hơn cả từ #mạnh_mẽ, nếu cho dùng 1 từ tiếng Anh để diễn tả nỗi này thì là #Incridible. James đã đến với cuộc đời chỉ nằm trọn lỏn trong 2 lòng bàn tay người lớn.
Cảm ơn con đã cho Bác mỗi ngày sống có thêm một niềm thôi thúc mãnh liệt vào việc tạo nên những điều kỳ diệu.
Tôi chưa xuống núi nha mọi người ơi.
Hẹn ngày xuống núi, tôi sẽ kể cho mọi người nghe nhiều câu chuyện #thần_kỳ.
Và người tạo ra không phải là tôi, hay vị bác sỹ cao cao tại thượng nào khác, mà là chính bàn tay #nâng_niu của những người làm Cha làm Mẹ, không một khó khăn nào làm sần sùi tình yêu thương của họ.
Thương nhớ các con.
#bsphuonglinh

MEMORIES

Tuổi thơ trong tôi

October 4, 2020

“Có một người đi qua hoa cúc
Có hai người đi qua hoa cúc
Bỏ lại sau lưng, cả tuổi thơ mình…”
Bao nhiêu hình ảnh đẹp đẽ đem khoe hoài cũng sinh chán,
hôm nay đặt để vài tấm ảnh xưa cũ, để thấy lũ chúng mình đã dậy thì thành công như thế nào.
Cấp 3 của người ta mặc áo dài xúng xính,
chứ thiệt tình là mình kiếm không ra một tấm áo dài nữ sinh…(bởi vậy nên bây giờ mới mặc bù)
Tuổi thơ của mình là áo túi hộp, quần túi hộp, tóc dài tết bím, không tết bím thì búi củ tỏi.
Đó là những ngày đen nhẻm, lầy lội “làm chuyện bao đồng”…người yêu mình mà gặp mình hồi này chắc cũng không yêu nổi…
Lại là câu chuyện thời gian,
Bạn của tôi một ngày tôi nhìn ra nếp nhăn nơi đuôi mắt,
nhìn ra thớ mỡ xếp tầng trên bụng,
nhìn ra nụ cười không còn tươi như hồi 16,17 tuổi,
chỉ còn nét dại khờ là y nguyên.
Nét dại khờ của những người ưa băn khoăn,
mình đúng hay người đúng,
giấu cách mấy cũng lộ ra sự chân thành,
làm gì cũng phải chân thành.
Tất cả chúng mình bây giờ đều đẹp hơn, nhưng hồi xưa thì “ngầu” hơn phải không mọi người,
tuổi trẻ đúng thật dũng cảm,
xấu mấy cũng dũng cảm,
bây giờ đỡ xấu nên cũng đỡ dũng cảm,
heng?!?
#tuổithanhxuâncủatôi