Monthly Archives:

February 2020

SHARE

Thương con

February 21, 2020

Đàn ông đi biển có đôi
Đàn bà đi biển, đơn côi một mình
Xưa giờ vẫn vậy,
Cuộc sống có hiện đại, có đổi mới ra sao, vẫn vậy.
Vì con ở trong bụng mẹ,
Mẹ sinh con ra,
Mẹ nằm trên bàn đẻ lạnh căm,
Cơn đau là của mẹ, chứ ai đau hộ phần này.
Trên đường về bên mẹ cha,
Con nói ra dũng cảm bội phần.
Con phải rời xa gian phòng kín
đã gần 300 ngày bảo vệ ngày đêm
Con phải rời xa dây rốn cho con nguồn sống
Nay con tự sống
Tự thở
Tự đối đầu với cuộc đời cam go
Nay con rời xa bụng mẹ
Ùa vào đời
Khóc
Giận
Buồn
Đau
Con nào sợ
Chỉ có người nhìn con, đợi con, mới sợ mà thôi.
Thương con ❤️
21/02/2020 – Sài Gòn

LIFESTYLE Thế giới tôi đang sống

mục tiêu trong đời

February 17, 2020

Mỗi người trong đời có nhiều mục tiêu ở mỗi thời điểm khác nhau.
Thời điểm nhìn thấy những em thú bông xinh yêu chết đi được … tôi bắt đầu đan 🧶
Thời điểm cảm nhận việc nguệch ngoạc một khung cảnh thân quen bằng sắc màu là một điều tuyệt diệu … tôi bắt đầu vẽ 🎨
Thời điểm nghe một bản đàn gọi là cực phẩm … tôi bắt đầu đàn 🎹
Thời điểm ngắm nhìn những bao la bát ngát tuyệt vời mút mắt, với tất cả cuồng vọng của một tình yêu tha thiết … tôi bắt đầu để dành ngày phép 🌲
Vậy là năm nay tôi sẽ có 1 rổ thú bông, 1 dàn tranh mới, 1 vài clip khoe đàn, và 1 album ngao du ở Thuỵ Sĩ.
Kể ra cũng thật là mục tiêu.
Thanh xuân sắp hết. Muốn làm tốt điều mình đang làm, phải biết ước mơ.
#tuổithanhxuâncủatôi
#withoutmyblouse
P/s: sức ảnh hưởng của anh chị Ri không phải dạng vừa mà 💯🍀🎯

LIFESTYLE Thế giới tôi đang sống

Linh thích

February 13, 2020

Ai chơi lâu với Linh thì đều biết Linh thích #bươm_bướm và màu tím.
Tranh này vẽ hồi giao thừa 2018-2019, vẽ theo sự hướng dẫn của TheartSherpa trên Youtube.
Con mắt này nhìn như mắt của người Na’vi trong phim Avatar.
Ánh nhìn thăm thẳm vào bao la.
Sự sống dạo gần đây nghe đồn mong manh lắm,
Những ánh nhìn thẫn thờ vào vũ trụ. không niềm tin. và đầy ca thán.
Tuần sau bọn trẻ đi học lại.
Các Bà Mẹ nhắn tin bảo “Bác Linh bảo trọng…
và đừng cảm tử nhé…
còn nhiều em bé trông chờ vào Bác Linh.
“À cuối cùng tôi cũng đặt được tên cho bức tranh này…”
Ánh nhìn cảm tử”
#bsphuonglinh
#withoutmyblouse
P/s: lại lung tung lang tang trong cuộc đời.

MEMORIES

Phim hay quá…khiến mình cảm thán

February 12, 2020

Chắc do nhạc phim hay quá (Go away go away), mà đoạn khóc lóc khổ sở của Woo Jin khiến mình cảm thán…
Không biết ngoài đời thật có anh bác sỹ nào quằn quại tới cùng cực như vậy không?
Phim mà, được phép đẩy mọi cảm xúc tới cao trào.
Có bao giờ ở ngoài đời, bạn vứt áo blouse rồi ngồi khóc nức nở. Sau bao nhiêu nước mắt, bạn mặc áo blouse vào và lại là bác sỹ.
Thiết nghĩ là mối quan hệ thầy thuốc – bệnh nhân sẽ không bao giờ đẩy cảm xúc tới mức như vậy. Vì luôn có một khoảng cách mà chúng tôi được dạy phải gìn giữ.
Đoạn này Woo Jin khóc và giận dữ vì mối quan hệ giữa đồng nghiệp – đồng nghiệp, hay chính xác hơn là tình thân như anh em, khóc vì những tổn thương sâu sắc mà định kiến xã hội và niềm tin chính nghĩa bị xung đột theo cách mà trái tim con người không chịu được.
Chiếc áo nặng ngàn cân.
Tôi vẫn hay gọi chiếc áo màu trắng đó như vậy.
Là con người thì cũng có lúc anti-social khiếp khủng lắm.
Nhưng mặc chiếc áo đó vào, mọi cảm xúc rất con người tuyệt nhiên cần được thay thế bằng nhiều chuẩn mực.
Con người luôn cần nước mắt giúp thanh lọc tâm hồn.
Con người hiện đại lại càng cần như vậy.
Cứ khóc lóc, gào thét, rồi sau đó trút bỏ mọi khốn khổ và tiếp tục phận sự của mình trong xã hội.
Đối với tôi, nước mắt chưa bao giờ xấu.
Bạn đã đọc bài #Hình_hài_nước_mắt của tôi chưa?
#withoutmyblouse

LIFESTYLE Thế giới tôi đang sống

Thanh xuân của tôi

February 9, 2020

Hôm nay tôi lại viết về thanh xuân
Tầm tuổi này, bạn bè tôi phần nhiều con 2 đứa, thành gia lập thất rất phải phép cuộc đời.
Còn tôi sống hơi trái phép ấy một chút.
Hơn 10 năm đèn sách (chỉ tính về việc học cho được cái nghề), nếu ai hỏi có mất đi thanh xuân không? Tôi bảo: không. Chúng tôi chỉ mới dậy thì. Chúng tôi #dậy_thì khỏi sách vở lý thuyết để ùa vào đời, vào mỗi giấc ngủ, mỗi bữa ăn hay thậm chí bữa vệ sinh của người bệnh.
Chúng tôi dậy thì khỏi #ách chữ nghĩa để bắt đầu tận hưởng cuộc sống #bớt chữ nghĩa bằng đồng tiền mình kiếm ra.
Thanh xuân của tôi chỉ mới bắt đầu.
Tôi khao khát đi qua những con phố mà tôi chỉ thấy trên bưu ảnh, tôi sẽ đứng trong chính cảnh vật ấy, làm mẫu cho muôn vạn tấm ảnh film trong văn vắt.
Tôi khao khát được #nhìn, #sờ, #gõ, #nghe thanh âm cuộc sống dạt dào phía bên kia đại dương.
Tôi muốn đi lên những ngọn núi cao, nơi những người thiểu số sinh sống, hỏi họ cho kì được vì sao con nít mới đẻ ra, phải nhúng chúng xuống suối sâu? Tôi tin chuyện gì trên đời cũng có lý do của nó. Rồi tôi sẽ lý giải bằng cảm quan và tri thức của chính mình.
Xưa nay phàm việc gì quá mong cầu,sẽ đến rất chậm,nên tôi không vội vã,thanh xuân của tôi không vội vã,nó chỉ mới bắt đầu.
#wearemedicaldoctors
#tuổithanhxuâncủatôi
#filmphoto
#canonAE1

MEMORIES SHARE

XIN LỖI CON RA ĐỜI VÀO MÙA DỊCH

February 7, 2020

Đất nước vào xuân, mẹ cha đón đợi
Nhưng con không về
không được nắn sờ
không được vuốt ve
không được vỗ về an ủi
bàn tay trần, hơi ấm mẹ, không một phút giây được hưởng…
Bao vây cái nhìn đầu tiên về cuộc sống mới
là thứ gì cồng kềnh,
ngất ngưởng như người ngoài hành tinh,
một giống loài không giống con, không giống mẹ con, không giống kỳ vọng ước mong sau gần 300 ngày chờ đợi
Xứ sở gì buốt giá quá mẹ ơi,
Một mai con lớn có yêu thương mẹ,
yêu thương loài người,
như những bạn khác vừa ra đời đã ủ trong vòng tay của mẹ,
có giận dữ vì bao phen “lấy máu”có uất trầm vì cách biệt xung quanh
con nhớ mẹ,
mẹ ơi!
Loài người có mấy phen “hú vía”
Chỉ ước ao không chạm tới trẻ con
mẹ cha chúng héo mòn,
thầy thuốc héo mòn,
khủng hoảng.
Chống dịch không phải một ngày
không một tuần,
không chỉ là đồn thổi kháo nhau,
Là sự thật, là nỗi buồn nhân loại,
hãy ôm con và giữ gìn từng chút
Chích ngừa cũng ôm
Khám bệnh cũng ôm
Xoay mặt vào lòng mẹ cha không có bệnh
Không thể ở nhà nếu buộc phải bước ra
Đơn giản hãy ôm con với đôi bàn tay sạch
Lồng ngực sạchHãy cùng con trong trận chiến sống còn, vì những điều muôn thuở, không chỉ Corona.
Thương các con,
thương mẹ cha, mùa dịch.
BS. Đào Nguyễn Phương Linh
#bsphuonglinh
#corona
#chống_dịch

MEMORIES SHARE

Sài gòn những ngày chống dịch

February 4, 2020

Sài Gòn những ngày #chống_dịch bỗng nhiên trở lạnh vì vắng hoe…
Cuộc sống bản chất vẫn đang sinh sôi nảy nở và tiếp diễn đằng sau khung cảnh yên ắng đấy
Con trẻ vẫn sinh ra mỗi ngày,Chúng tôi vẫn mỗi ngày tiếp nhận những bệnh lý muôn thuở
Chúng tôi vẫn cười vẫn nói vẫn động viên thân nhân bệnh nhi như xưa nay chúng tôi vẫn làm
Và có khi còn hơi “quạu”…
“Quạu” lúc các con trở nặng
“Quạu”
vì quá thương các con ra đời vào mùa dịch này”Quạu” vì mùa xuân nhưng Ba Mẹ các con lại rơi nước mắt lã chã
Nhìn ông bố đứng ngoài vách ngăn thì thầm nói chuyện với bé con ở xa tít trong cùng, thương vô hạn độ.
Thôi trời vẫn còn Xuân lắm, Ba Mẹ hãy tin vào miễn dịch mà chính Ba Mẹ đã trao cho các con qua da kề da, qua nuôi con bằng sữa mẹ, qua tự tay mình massage cho con nhé!
#Bớt tin vào những đồn thổi không có thực! Và đưa con đi khám khi cần nghe!
Tính đến nay vẫn chưa có em bé nào nhiễm #corona nha!
Chúng tôi #cách_ly chỉ vì đó là những bệnh cần phải cách ly như xưa nay vẫn thế thôi nè 🎯
Ba Mẹ sẽ là #hiệp_sỹ_chống_dịch của con nha!
#bsphuonglinh
#còntết
#sharingiscaring

LIFESTYLE Thế giới tôi đang sống

Phương Linh

February 4, 2020

Thế giới dù buồn tẻ đến thế nào cũng phải #tươi
Nhiều người thích nghe #bác_sỹ_Linh kể chuyện bệnh viện, chuyện bệnh nhi, chuyện bà mẹ, ông bố… có ông Thầy tiến sĩ Mỹ bảo mình viết sách đi, giống như Junichi Watanabe viết Đèn không hắt bóng. Mình cười: nước mình ngộ lắm Thầy ơi, Thầy thích nghe con kể chuyện, chứ đám đông khác liệu có thích, để xem bao giờ con đủ lớn để dũng cảm vượt qua rào cản của định kiến, con sẽ xuất bản nghe. Sách kiến thức thì đầy rẫy rồi phải không?
Nhiều người lại thích nghe #Phương_Linh kể chuyện đời sống, nói chuyện phiếm trên trời dưới đất, cà khịa đủ điều như thiên hạ ngoài kia. Bỏ áo blouse, mình cũng chỉ là cô gái còn nhiều mong ước, ước quần áo đẹp, giày đẹp, túi xách đẹp hay vài chiếc vòng phong thuỷ. Cũng là một người bình thường như bao người bình thường, thích được ngợi khen, buồn vì thua thiệt, và có lẽ còn khác người bởi chóng vui ở những điều nhỏ xíu, và buồn mãnh liệt với những điều cũng nhỏ xíu xiu.
Có một điều mà xưa nay mình rất thích.
Mình thích mọi người gọi mình là Phương Linh.
Tên Linh trong thiên hạ nhiều vô số kể, mỗi lần đi thi tốt nghiệp, từ nhỏ tới lớn, đợi kêu tới đúng tên mình đúng mệt mỏi. Có khi nguyên phòng thi ai cũng tên Linh.
Phương Linh thật ra cũng trùng luôn.
Nên thường bị gọi là Đào Linh hay Linh Đào.
Rõ khổ.
Phương Linh là tên Ba mình đặt. vì cô diễn viên Phương Linh hồi xưa đẹp tinh khôi lắm. Ba thích nên nhất định phải là tên này. Mình cũng thích cô Phương Linh.
Đấy Phương Linh là hay nói chuyện không đầu không cuối, nói chuyện dại khờ,nói chuyện vòng vo,
Ai hiểu hữu duyên xin ở lại,
thế nhen !!!
#bsphuonglinh
#filmphoto
#canonf1